XtGem Forum catalog
WAP ĐỌC TRUYỆN TRUYỆNCB
Phần mềm hỗ trợ đọc truyện nhanh tự chuyển trang UcBrowser
* Danh ngôn tình yêu: Ái tình không nhìn bằng mắt mà bằng tâm hồn. Vì vậy, nhân loại khắc họa Thần Tình ái có hai cánh nhưng con mắt mù lòa.
Thông báo từ admin
Thông BáoWap Hiện Nay Đang Bắt Đầu Up Code Mong M.n Quay Lại Sau
Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện mới nhanh nhất
Game Tuyển Chọn

Hãy nhìn một em nhỏ




- Bố không biết là không được ăn kẹo thì hai em con có buồn không – Tôi đáp – Nhưng bố không thể mua kẹo cho con được nữa. Mà bố sẽ mua một chiếc bánh gatô, như thể con sẽ chia cho hai em được nhiều hơn!
Adam ngước lên nhìn tôi, mắt sáng lấp lánh:

- Chúng ta có thể mua bánh gatô hả bố? Liệu có viết chữ được lên đó không, như hồi sinh nhật con ấy mà?

- Có chứ Adam, bố sẽ viết chữ “Adam tốt bụng” lên đó, nhé? ông ấy nói với người ăn xin:

- Nếu ông còn có thể làm việc, hãy liên lạc với tôi ở địa chỉ này.

Người ăn xin cúi người cảm ơn.

Đã có đèn xanh và chúng tôi đi qua đường.

- Nhìn kìa, bố! – Adam nói khi quay nhìn về phía sau. Quay người theo Adam, tôi thấy một nhóm người đã tập trung xung quanh người ăn xin, đặt vào bát của ông ấy chút tiền lẻ. Tôi không thể không nghĩ tới một câu trong cuốn sách mình đọc mới đây: “Hãy nhìn một em nhỏ và bạn sẽ học được nhiều điều”.

- Adam? – Tôi gọi thằng bé – Con đã cho đi túi bánh rồi, bây giờ chúng ta làm sao đây?

Adam dụi đầu vào bàn tay tôi, nói nhỏ:

- Làm sao bây giờ hả bố? Con đã hứa đem kẹo về cho hai em rồi, liệu hai đứa nó có buồn không?

- Bố không biết là không được ăn kẹo thì hai em con có buồn không – Tôi đáp – Nhưng bố không thể mua kẹo cho con được nữa. Mà bố sẽ mua một chiếc bánh gatô, như thể con sẽ chia cho hai em được nhiều hơn!
Adam ngước lên nhìn tôi, mắt sáng lấp lánh:

- Chúng ta có thể mua bánh gatô hả bố? Liệu có viết chữ được lên đó không, như hồi sinh nhật con ấy mà?

- Có chứ Adam, bố sẽ viết chữ “Adam tốt bụng” lên đó, nhé? ông ấy nói với người ăn xin:

- Nếu ông còn có thể làm việc, hãy liên lạc với tôi ở địa chỉ này.

Người ăn xin cúi người cảm ơn.

Đã có đèn xanh và chúng tôi đi qua đường.

- Nhìn kìa, bố! – Adam nói khi quay nhìn về phía sau. Quay người theo Adam, tôi thấy một nhóm người đã tập trung xung quanh người ăn xin, đặt vào bát của ông ấy chút tiền lẻ. Tôi không thể không nghĩ tới một câu trong cuốn sách mình đọc mới đây: “Hãy nhìn một em nhỏ và bạn sẽ học được nhiều điều”.

- Adam? – Tôi gọi thằng bé – Con đã cho đi túi bánh rồi, bây giờ chúng ta làm sao đây?

Adam dụi đầu vào bàn tay tôi, nói nhỏ:

- Làm sao bây giờ hả bố? Con đã hứa đem kẹo về cho hai em rồi, liệu hai đứa nó có buồn không?

- Bố không biết là không được ăn kẹo thì hai em con có buồn không – Tôi đáp – Nhưng bố không thể mua kẹo cho con được nữa. Mà bố sẽ mua một chiếc bánh gatô, như thể con sẽ chia cho hai em được nhiều hơn!
Adam ngước lên nhìn tôi, mắt sáng lấp lánh:

- Chúng ta có thể mua bánh gatô hả bố? Liệu có viết chữ được lên đó không, như hồi sinh nhật con ấy mà?

- Có chứ Adam, bố sẽ viết chữ “Adam tốt bụng” lên đó, nhé? ông ấy nói với người ăn xin:

- Nếu ông còn có thể làm việc, hãy liên lạc với tôi ở địa chỉ này.

Người ăn xin cúi người cảm ơn.

Đã có đèn xanh và chúng tôi đi qua đường.

- Nhìn kìa, bố! – Adam nói khi quay nhìn về phía sau. Quay người theo Adam, tôi thấy một nhóm người đã tập trung xung quanh người ăn xin, đặt vào bát của ông ấy chút tiền lẻ. Tôi không thể không nghĩ tới một câu trong cuốn sách mình đọc mới đây: “Hãy nhìn một em nhỏ và bạn sẽ học được nhiều điều”.

- Adam? – Tôi gọi thằng bé – Con đã cho đi túi bánh rồi, bây giờ chúng ta làm sao đây?

Adam dụi đầu vào bàn tay tôi, nói nhỏ:

- Làm sao bây giờ hả bố? Con đã hứa đem kẹo về cho hai em rồi, liệu hai đứa nó có buồn không?

- Bố không biết là không được ăn kẹo thì hai em con có buồn không – Tôi đáp – Nhưng bố không thể mua kẹo cho con được nữa. Mà bố sẽ mua một chiếc bánh gatô, như thể con sẽ chia cho hai em được nhiều hơn!
Adam ngước lên nhìn tôi, mắt sáng lấp lánh:

- Chúng ta có thể mua bánh gatô hả bố? Liệu có viết chữ được lên đó không, như hồi sinh nhật con ấy mà?

- Có chứ Adam, bố sẽ viết chữ “Adam tốt bụng” lên đó, nhé? ông ấy nói với người ăn xin:

- Nếu ông còn có thể làm việc, hãy liên lạc với tôi ở địa chỉ này.

Người ăn xin cúi người cảm ơn.

Đã có đèn xanh và chúng tôi đi qua đường.

- Nhìn kìa, bố! – Adam nói khi quay nhìn về phía sau. Quay người theo Adam, tôi thấy một nhóm người đã tập trung xung quanh người ăn xin, đặt vào bát của ông ấy chút tiền lẻ. Tôi không thể không nghĩ tới một câu trong cuốn sách mình đọc mới đây: “Hãy nhìn một em nhỏ và bạn sẽ học được nhiều điều”.

- Adam? – Tôi gọi thằng bé – Con đã cho đi túi bánh rồi, bây giờ chúng ta làm sao đây?

Adam dụi đầu vào bàn tay tôi, nói nhỏ:

- Làm sao bây giờ hả bố? Con đã hứa đem kẹo về cho hai em rồi, liệu hai đứa nó có buồn không?

- Bố không biết là không được ăn kẹo thì hai em con có buồn không – Tôi đáp – Nhưng bố không thể mua kẹo cho con được nữa. Mà bố sẽ mua một chiếc bánh gatô, như thể con sẽ chia cho hai em được nhiều hơn!
Adam ngước lên nhìn tôi, mắt sáng lấp lánh:

- Chúng ta có thể mua bánh gatô hả bố? Liệu có viết chữ được lên đó không, như hồi sinh nhật con ấy mà?

- Có chứ Adam, bố sẽ viết chữ “Adam tốt bụng” lên đó, nhé? ông ấy nói với người ăn xin:

- Nếu ông còn có thể làm việc, hãy liên lạc với tôi ở địa chỉ này.

Người ăn xin cúi người cảm ơn.

Đã có đèn xanh và chúng tôi đi qua đường.

- Nhìn kìa, bố! – Adam nói khi quay nhìn về phía sau. Quay người theo Adam, tôi thấy một nhóm người đã tập trung xung quanh người ăn xin, đặt vào bát của ông ấy chút tiền lẻ. Tôi không thể không nghĩ tới một câu trong cuốn sách mình đọc mới đây: “Hãy nhìn một em nhỏ và bạn sẽ học được nhiều điều”.

- Adam? – Tôi gọi thằng bé – Con đã cho đi túi bánh rồi, bây giờ chúng ta làm sao đây?

Adam dụi đầu vào bàn tay tôi, nói nhỏ:

- Làm sao bây giờ hả bố? Con đã hứa đem kẹo về cho hai em rồi, liệu hai đứa nó có buồn không?

- Bố không biết là không được ăn kẹo thì hai em con có buồn không – Tôi đáp – Nhưng bố không thể mua kẹo cho con được nữa. Mà bố sẽ mua một chiếc bánh gatô, như thể con sẽ chia cho hai em được nhiều hơn!
Adam ngước lên nhìn tôi, mắt sáng lấp lánh:

- Chúng ta có thể mua bánh gatô hả bố? Liệu có viết chữ được lên đó không, như hồi sinh nhật con ấy mà?

- Có chứ Adam, bố sẽ viết chữ “Adam tốt bụng” lên đó, nhé? ông ấy nói với người ăn xin:

- Nếu ông còn có thể làm việc, hãy liên lạc với tôi ở địa chỉ này.

Người ăn xin cúi người cảm ơn.

Đã có đèn xanh và chúng tôi đi qua đường.

- Nhìn kìa, bố! – Adam nói khi quay nhìn về phía sau. Quay người theo Adam, tôi thấy một nhóm người đã tập trung xung quanh người ăn xin, đặt vào bát của ông ấy chút tiền lẻ. Tôi không thể không nghĩ tới một câu trong cuốn sách mình đọc mới đây: “Hãy nhìn một em nhỏ và bạn sẽ học được nhiều điều”.

- Adam? – Tôi gọi thằng bé – Con đã cho đi túi bánh rồi, bây giờ chúng ta làm sao đây?

Adam dụi đầu vào bàn tay tôi, nói nhỏ:

- Làm sao bây giờ hả bố? Con đã hứa đem kẹo về cho hai em rồi, liệu hai đứa nó có buồn không?

- Bố không biết là không được ăn kẹo thì hai em con có buồn không – Tôi đáp – Nhưng bố không thể mua kẹo cho con được nữa. Mà bố sẽ mua một chiếc bánh gatô, như thể con sẽ chia cho hai em được nhiều hơn!
Adam ngước lên nhìn tôi, mắt sáng lấp lánh:

- Chúng ta có thể mua bánh gatô hả bố? Liệu có viết chữ được lên đó không, như hồi sinh nhật con ấy mà?

- Có chứ Adam, bố sẽ viết chữ “Adam tốt bụng” lên đó, nhé? ông ấy nói với người ăn xin:

- Nếu ông còn có thể làm việc, hãy liên lạc với tôi ở địa chỉ này.

Người ăn xin cúi người cảm ơn.

Đã có đèn xanh và chúng tôi đi qua đường.

- Nhìn kìa, bố! – Adam nói khi quay nhìn về phía sau. Quay người theo Adam, tôi thấy một nhóm người đã tập trung xung quanh người ăn xin, đặt vào bát của ông ấy chút tiền lẻ. Tôi không thể không nghĩ tới một câu trong cuốn sách mình đọc mới đây: “Hãy nhìn một em nhỏ và bạn sẽ học được nhiều điều”.

- Adam? – Tôi gọi thằng bé – Con đã cho đi túi bánh rồi, bây giờ chúng ta làm sao đây?

Adam dụi đầu vào bàn tay tôi, nói nhỏ:

- Làm sao bây giờ hả bố? Con đã hứa đem kẹo về cho hai em rồi, liệu hai đứa nó có buồn không?

- Bố không biết là không được ăn kẹo thì hai em con có buồn không – Tôi đáp – Nhưng bố không thể mua kẹo cho con được nữa. Mà bố sẽ mua một chiếc bánh gatô, như thể con sẽ chia cho hai em được nhiều hơn!
Adam ngước lên nhìn tôi, mắt sáng lấp lánh:

- Chúng ta có thể mua bánh gatô hả bố? Liệu có viết chữ được lên đó không, như hồi sinh nhật con ấy mà?

- Có chứ Adam, bố sẽ viết chữ “Adam tốt bụng” lên đó, nhé?
<<123
Chia sẻ bài viết: SMS Google Zing Facebook Twitter
HomeLượt Xem: 1/
Link:
BBcode:
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Tiếng nói của lòng nhân hậu
» Hãy nhìn một em nhỏ
Bài viết ngẫu nhiên
» Hãy nhìn một em nhỏ
» Tiếng nói của lòng nhân hậu
*TOP Game Online Miễn Phí Hót Nhất
SEO Reports for truyencb.mobie.in DMCA.com Protection StatusSiteMaps
trang:123456789 10 11 12 13 141 2 3 4 5 6 7