The Soda Pop
WAP ĐỌC TRUYỆN TRUYỆNCB
Phần mềm hỗ trợ đọc truyện nhanh tự chuyển trang UcBrowser
* Danh ngôn tình yêu: Ái tình không nhìn bằng mắt mà bằng tâm hồn. Vì vậy, nhân loại khắc họa Thần Tình ái có hai cánh nhưng con mắt mù lòa.
Thông báo từ admin
Thông BáoWap Hiện Nay Đang Bắt Đầu Up Code Mong M.n Quay Lại Sau
Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện mới nhanh nhất
Game Tuyển Chọn

Sam Sam đến đây ăn nào - Cố Mạn




Đúng rồi, đúng rồi. Sam Sam xúc động, chủ tịch cuối cùng ngài cũng nghĩ thông rồi, cho nên sau này không cần đưa cơm cho tôi nữa.........

“Cho nên từ hôm nay trở đi, cô tự lên lấy.”

Không chờ cô trả lời, chủ tịch đại nhân dập điện thoại một cách quyết đoán.

Đầu dây bên này, phòng tài vụ ở tầng dưới, Tiết Sam Sam cầm ống nghe cos pho tượng. 0

Đồng nghiệp giục cô: “ Tiết Sam Sam, cô không đi ăn cùng mọi người sao, có đi hay không?”

“Mọi người đi trước đi.” Sam Sam đặt điện thoại xuống, quay lại cười đờ đẫn với đồng nghiệp.

“Côkhông đi? Vậy cô ăn cơm ở đâu?”

“Tầng 22.”

Sam Sam như tượng gỗ đi ra khỏi phòng tài vụ, để lại đồng nghiệp ngơ ngác nhìn nhau. Đồng nghiệp vừa ngưỡng mộ vừa đố kỵ nói: “Thảo nào sáng nay vui vẻ thế, hóa ra là từ thiếp lên chính rồi.”

Đi vào thang máy, ấn tầng 22, cô tự an ủi bản thân, kệ thôi, kệ thôi, dù gì chỉ là đến chỗ A May lấy cơm thôi mà, đại tiểu thư chắc là quên không nói với đầu bếp rồi, nghĩ cách nhắc cô ấy vậy. Nhưng làm sao mà liên lạc với cô ấy bây giờ, chẳng lẽ phải thông qua chủ tịch.

Đến tầng 22, đi ra khỏi thang máy, hai mắt Sam Sam sáng bừng ----không hổ danh là sào huyệt của sếp lớn, trang hoàng khác hoàn toàn so với những tầng dưới.

Đang ngó nghiêng xung quanh tìm A May, trợ lý Phương vừa cười vừa bước tới: “Tiết tiểu thư, chủ tịch nói cô trực tiếp đi vào phòng ngài.”

“Ách, không phải là tìm A May sao?”

“A May chắc là đi xuống nhà ăn cơm rồi, Tiết tiểu thư mau vào đi, đừng để chủ tịch phải đợi lâu.”

“Không thể nào.” Mặt cô như đưa đám. Chủ tịch đại nhân bận rộn thế, sao lại quản cả việc đưa cơm thế này.

Trợ lý Phương không hiểu vì sao rất vui vẻ đi ăn cơm, Sam Sam tìm thấy văn phòng của CEO, chần chừ một lúc, đưa tay lên gõ cửa.

“Vào đi.”

Mở cánh cửa gỗ nặng nề, Sam sam theo thói quen thò đầu vào bên trong nhìn ngó.

Sào huyệt của chủ tịch đại nhân to hơn so với cô tưởng tượng, rất thoáng và sáng sủa , đơn giản nhưng đầy đủ, sếp lớn ở góc xa của văn phòng, ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn, đang cúi đầu xem tài liệu.

Khi làm việc Phong Đằng có thái độ rất nghiêm túc, ánh nắng xuyên qua người anh ta rơi xuống đất, chiếu rọi làm nổi bật lên cơ thể trẻ trung, Sam Sam bất giác bị sự chấn động làm cho sợ hãi.

Phong Đằng mắt vẫn nhìn tài liệu . “Đứng đó làm gì, lại đây.”

“A.” Sam Sam giật mình, phát hiện ra là mình đã bị “sắc đẹp” của boss đại nhân làm cho mê muội, toát mồ hôi lạnh. Quả nhiên càng là những sinh vật nguy hiểm thì bề ngoài càng như thế, Chủ tịch đại nhân chính là một ví dụ điển hình.

Xoay người đóng của, cô đi đến bên bàn làm việc của Phong Đằng, Phong

Đằng vẫn lật xem tại liệu: “Đợi một lát.”

Cô gật đầu, không dám làm phiền anh ta, thẩn trọng đứng bên cạnh đợi anh ta xem xong.

Một lát sau, Phong Đằng ký tên lên trang cuối cùng rồi gấp tập tài liệu vào. Ngẩng đầu nhìn Sam Sam một cái, Phong Đằng hất cằm bảo cô nhìn về hướng bàn tiếp khách bên tay phải.

“Hộp cơm ở đó.”

Sam Sam nhìn về hướng đó, suýt rớt cằm.

Trời ơi, Phong tiểu thư này thật là ngày càng khoa trương! Trước đây đưa cơm chỉ dùng hộp dùng một lần bình thường, hôm nay lại dùng hộp gỗ tròn 3 tầng.

Lại còn hai hộp nữa chứ.

Phong tiểu thư nghĩ cô là thùng cơm sao. = =

Sam Sam kinh ngạc, lẩm bẩm nói : “ Hai hộp.......Chủ tịch, tôi không ăn nhiều đến vậy.”

Phong Đằng khụ một cái nói: “Một cái là của tôi.”

Cô càng kinh hãi hơn, sao lại có thể cùng bậc đãi ngộ với chủ tịch.........chẳng lẽ..............trong hộp cơm của chủ tịch cũng là gan lợn sao. --­­­­­

Sam Sam ngượng ngập nói : “Chủ tịch, tôi, tôi không thể tiếp tục ăn được nữa. Lần trước tôi đã nói với Phong tiêu thư là không cần mang cơm đến nữa rồi, chắc là cô ấy quên không nói với đầu bếp. Hơn nữa số máu lần trước mất đi đã được bổ sung rồi, ngài xem mặt tôi hồng hào lắm rồi.”

Sắp hồng đến mức giống màu gan lợn rồi.

Phong Đằng nhìn cô một chút, trong mắt ánh lên một tia cười, nhưng khuôn mặt lại lập lức lạnh xuống, một bộ dáng lãnh đạm hờ hững nói: “Những việc nó làm tôi không quản lý, cô tự mình nói với nó.”

“Ách, vậy chủ tịch, ngài có thể cho tôi biết cách liên hệ với cô ấy không?”

“Hôm qua nó đi Châu u rồi.” Phong Đằng ung dung nói: “Khoảng 1 tháng nữa mới về.”

Sam Sam mắt trợn tròn, chẳng lẽ phải ăn một tháng nữa.

“Tiết tiểu thư không cần khách sáo.” Phong Đằng nhàn nhạt nói.



Tôi không khách sáo.........” Sam Sam muốn rớt nước mắt.

Phong Đằng dường như nhìn cô dò hỏi : “Có phải cô Tiết ngại ăn uống không mất tiền không?”

“Đúng rồi, đúng rồi, chủ tịch minh giám, thật là ngại quá.” Sam Sam vội vàng gật đầu.

“Vậy sao.” Phong Đằng trầm ngâm, Sam Sam lo lắng nhìn anh ta, suýt nữa thì nói ra câu chủ tịch đại nhân khai ân.

“Như vậy đi.” Phong Đằng do dự một chút, có quyết định rồi, đôi mày anh tuấn giãn ra. “Vây cô hãy làm chút việc coi như là tiền cơm đi.”

“Làm cái gì ạ?”

“Đem hộp cơm lại đây.” Phong Đằng ra lệnh.

Sam Sam cầmhai hộp cơm lại.

“Mở hộp này ra.”

Sam Sam mở ra một trong hai hộp.

Phong Đằng nhìn lướt qua các món ăn nói : “Uh, cô chọn bỏ hết cà rốt ở món này ra, chọn cả ớt xanh ở món này nữa.”

Nhìn thấy bộ dạng đờ đẫn của Sam Sam, Phong Đằng trong lòng rất vui tiếp tục bổ sung: “ Tỉ mỉ một chút, giống như là hôm trước nhặt rau thơm ấy.”

Cuộc sống đầy tớ của Sam Sam sắp bắt đầu rồi.



Chương 08:



Tiết Sam Sam vinh dự trở thành một nhân viên chọn thức ăn.

Mặc dù nói giàu sang không phóng túng, nghèo hèn không thay đổi, quyền thế không khuất phục, nhưng, nhưng cô vẫn chưa qua thời gian thử việc.

Có điều Sam Sam đã quyết định, chờ qua thời gian thử việc trở thành nhân viên chính thức, cô nhất định phải thể hiện một chút khí phách của mình.

Còn như hiện tại, tốt nhất vẫn là nhặt hạt đậu ra.

Vẫn là ở tầng 22, văn phòng CEO, Tiết Sam Sam ngồi trên ghế salon khu tiếp khách chuyên tâm nhặt đậu tương, Phong Đằng cùng mấy vị manager cấp cao đang họp trong phòng nhỏ của văn phòng vẫn chưa thấy đi ra.

Tính từ lần đầu tiên đến đây cũng sắp một tháng rồi, Sam Sam lúc đầu vẫn hy vọng Phong tiểu thư trở về cứu cô, nhưng hai ngày trước chủ tịch nói Phong tiểu thư lại đi Canada rồi.

Thật là, vừa mới sinh con xong đã chạy lung tung rồi, người nhà chủ tịch quả nhiên ai cũng thần kỳ. Ví dụ như chủ tịch đại nhân, bệnh kén ăn của anh ta cũng đã nặng đến mức không thể tưởng tượng nổi, kinh khủng hơn nữa là tùy thuộc vào cách nấu mà thay đổi, hôm nay ăn ngày mai chưa chắc đã ăn, luộc thì ăn mà xào chưa chắc đã ăn...........

Giữa lúc Sam Sam đang lẩm bẩm một mình, cửa phòng họp mở ra, Phòng Đằng đi ra trong tình trạng bị vây quanh bởi nhóm manager mặc dù Sam Sam không quen biết với mấy người đó, nhưng cũng biết rằng đó đều là những nhân vật lớn của công ty, một mình ngồi cũng cảm thấy không lịch sự liền đặt cái thìa trong tay xuống đứng dậy lịch sự hướng về phía họ mỉm cười một chút.

Nhóm manager đó lập tức nói: “Tiết tiểu thư mời ngồi xuống, không dám không dám.”

Bọn họ làm sao biết được cô họ Tiết.

Chết rồi, chắc chắn là việc cô không có khí phách làm nhân viên chọn thức ăn cho chủ tịch đã bị tất cả mọi người trong công ty biết rồi!

Sam Sam mới nghĩ đến đó đã lạnh hết cả người, sau này làm sao mà sống ở Phong Đằng được chứ?

Phong Đằng vốn đang nghiêng người nói chuyện với mọi người, nghe thấy động tĩnh bên này, liền quay người lại hỏi: “Làm xong rồi?”

“Vẫn chưa, vẫn chưa.” Sam Sam vội vàng ngồi xuống tiếp tục lựa đậu tương.

Việc của sau này thì để sau này nghĩ vậy, bây giờ trước hết phải hầu hạ chủ tịch cho tốt mới đúng, làm việc lựa thức ăn thì làm việc lựa thức ăn, dù gì cũng là thức ăn cho vua dùng.

Sam Sam dùng thìa múc đậu tương ra bỏ vào hộp cơm của mình, chủ tịch đại nhân đã nói không được lãng phí đồ ăn, cho nên những đồ mà chủ tịch đại nhân không ăn Sam Sam nhất định phải ăn hết, bây giờ chỗ đậu tương này đương nhiên sẽ phải vào bụng cô.

Cô làm rất lưu loát, hoàn toàn không biết rằng những manager đang nhìn mình một cách kinh ngạc.

Sớm đã biết vị Tiết tiểu thư này nhanh chóng trèo lên vị trí cao, nhưng không biết vì sao lại được chủ tịch coi trọng như thế. Chủ tịch ngay cả chút thời gian nghỉ ngơi buổi trưa cũng phải ở cùng một chỗ với cô, hoàn toàn không hề kiêng dè sự đàm tiếu.

Bây giờ xem ra, quan hệ giữa Tiết tiểu thư và chủ tịch quả nhiên không phải bình thường.

Cô ta còn có thể gắp hết những thức ăn mình thích từ bát của chủ tịch sang bên mình!...
<<1...4567>>
Chia sẻ bài viết: SMS Google Zing Facebook Twitter
HomeLượt Xem: 1/
Link:
BBcode:
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Sam Sam đến đây ăn nào - Cố Mạn
» Lần nữa lại yêu - Lệ Thu Huyền
» Trái tim màu hổ phách - Nam Lăng
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
Bài viết ngẫu nhiên
» Trái tim màu hổ phách - Nam Lăng
» Sam Sam đến đây ăn nào - Cố Mạn
*TOP Game Online Miễn Phí Hót Nhất
SEO Reports for truyencb.mobie.in DMCA.com Protection StatusSiteMaps
trang:123456789 10 11 12 13 141 2 3 4 5 6 7