WAP ĐỌC TRUYỆN TRUYỆNCB
Phần mềm hỗ trợ đọc truyện nhanh tự chuyển trang UcBrowser
* Danh ngôn tình yêu: Ái tình không nhìn bằng mắt mà bằng tâm hồn. Vì vậy, nhân loại khắc họa Thần Tình ái có hai cánh nhưng con mắt mù lòa.
Thông báo từ admin
Thông BáoWap Hiện Nay Đang Bắt Đầu Up Code Mong M.n Quay Lại Sau
Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện mới nhanh nhất
Game Tuyển Chọn

Trái tim màu hổ phách - Nam Lăng




“Được, chúc ngủ ngon!” Thôi Thái Dạ cười phóng khoáng chào Dung Kỳ rồi phóng xe đi.

Sau bữa cơm ở Parker, Hình Tư Nhã đã hoàn toàn đổ rạp trước Dung Kỳ một cách không có lập trường, luôn mồm ca ngợi anh đẹp trai tuấn tú, là vật quý báu trên đời này. Tiểu Ái phản bác rằng anh tính tình lãnh đạm, Tư Nhã liền nói phong độ hơn người, tính tình chín chắn; Tiểu Ái nói ánh mắt anh băng lạnh, thì Tư Nhã gọi đó là ánh mắt mãnh liệt, chỉ những người đàn ông có năng lực, có lòng tự tin mới có được điều đó; Tiểu Ái nói mặt mũi anh đẹp giống như con gái, Tư Nhã lại nói như vậy mới gọi là đồ quý giá, dù có ái nam ái nữ vẫn khiến cho người ta cảm nhận được khí phách hiên ngang, không hề cảm thấy có chút gì yếu mềm, thực sự là cực kì hiếm có! Tư Nhã bảo đảm bây giờ tìm một trăm người phụ nữ sẽ có một trăm lẻ một người đồng ý với quan điểm của cô ấy. Còn tất cả những điều mà Tiểu Ái nói, hoàn toàn là vì quá yêu anh trai mà dẫn đến phát cuồng, sợ người khác cướp mất người anh xuất chúng của mình, nên mới cố tình bôi nhọ anh mà thôi.

Dung Tiểu Ái bị làm cho tức chết, nhào vào cắn cánh tay Tư Nhã: “Mình mà lại yêu anh trai? Người đàn ông lạnh như băng đó? Được! Mình thừa nhận anh trai mình còn xinh đẹp hơn cả phụ nữ, đầu óc siêu việt, tính cách mạnh mẽ, thân hình có thể sánh với người mẫu chuyên nghiệp, hoàn toàn là kiểu người bất kể là gái hay trai ai nhìn cũng đều yêu quý, tóm lại là báu vật quý giá nhất trên đời khiến người ta yêu mến. Nhưng mà, anh ấy thật sự rất đáng sợ! Những người đàn ông ưa sạch sẽ mình đã gặp nhiều rồi, nhưng người đàn ông như anh ấy thì thực sự mình chưa thấy bao giờ. Cậu không biết, lúc anh ấy phát bệnh trông đáng sợ như thế nào đâu…”

“Người đàn ông hoàn mĩ như thế, cho dù có chút khiếm khuyết nhỏ cũng là chuyện bình thường. Chỉ là ưa sạch sẽ thôi mà, vẫn còn tốt hơn so với loại phóng túng kết giao bừa bãi!” Tư Nhã trách: “Nói như vậy, buổi casting vòng hai thứ sáu này rốt cuộc cậu có đi không vậy?” Buổi casting vòng một hôm thứ ba tuần trước rất đơn giản, gặp mặt các thí sinh, nghe họ giới thiệu về bản thân và biểu diễn tài năng, sau đó loại đi một số người có ngoại hình bình thường.

“Đương nhiên đi rồi! Buổi casting lần này liên quan đến tương lai sống chết của mình mà.”

“Nhưng buổi casting lần này mất cả ngày, còn không cho phép có bất kì liên lạc nào với bên ngoài, cậu định nói với anh trai cậu thế nào đây?”

“…” Với vẻ mặt ngỡ ngàng, hiển nhiên là Tiểu Ái vẫn chưa nghĩ ra được. Tư Nhã hết sức đồng tình vỗ vỗ vai cô: “Cậu… cậu cố mà nghĩ đi nha, mình đến quán bar làm việc đây. Ngoan nha, đừng nghĩ mình sẽ thất bại. Cùng lắm thì hi sinh bản thân, dùng sắc đẹp giúp cậu quấn chặt lấy anh ấy.”

Dung Tiểu Ái nằm nhoài trên bàn học làm điệu bộ té xỉu!



Chương 03: Hợp đồng của Nhị thiếu gia



Lúc Tiểu Ái về đến khu chung cư thì đã hơn sáu giờ tối, thực ra chiều nay không có tiết học nhưng cô lại không muốn về sớm. Chậm chạp lê từng bước rất lâu, Tiểu Ái mới ngậm ngùi miễn cưỡng về nhà.

Trong phòng bếp, Dung Kỳ đang mặc bộ quần áo dài tay ở nhà, toàn thân màu đen càng làm tăng thêm sự lạnh lùng của anh. Dung Kỳ cởi tạp dề, rửa sạch tay, rồi mới đưa mắt nhìn về phía Tiểu Ái: “Vừa hay đúng lúc, ăn cơm thôi!”

Dung Tiểu Ái có chút bất lực, giọng điệu anh ấy vô cùng tự nhiên, cứ như coi nơi này là nhà của mình vậy. Mặc dù căn nhà này là của anh thật, nhưng lúc này chủ nhà là cô chứ! Đáng ghét! Anh rốt cuộc định ở đây bao lâu nữa? Về nước đã nhiều ngày như thế rồi mà vẫn không chịu về thành phố Z thăm bố mẹ. Không phải anh định ở đây luôn đấy chứ?

Ý nghĩ đó khiến lòng Tiểu Ái ớn lạnh, thế nhưng cô vẫn phải nở nụ cười hiền dịu: “Thơm quá! Anh lợi hại thật đấy! Không những kiếm tiền giỏi, mà nấu ăn cũng rất cừ! Trước đây em sống có một mình chủ yếu là ăn cơm ở trường, thi thoảng lắm mới tự rang cơm với trứng, có anh sống ở đây thật tốt…” Buồn nôn! Trổ tài nịnh nọt xong chính Tiểu Ái cũng cảm thấy muốn nôn.

Đôi lông mày Dung Kỳ khẽ nhíu lại, nhưng rất nhanh sau đó lại giãn ra. Anh buông đũa xuống, bình thản nhìn cô em gái ngồi đối diện vẫn còn nở nụ cười trên môi: “Nói đi, nói cho anh nghe lần này là chuyện gì?”

“Hì…!” Tiểu Ái cười ngây ngô, kéo cả người lẫn ghế tiến sát lại gần anh: “Là thế này, có vài người bạn học của em ở trường muốn tổ chức một buổi đi chơi vào thứ sáu tuần này.” Cô vừa nói vừa lén nhìn sắc mặt anh, khi thấy anh chỉ nghe chứ không có vẻ gì nghi ngờ, liền tiếp tục nói dối: “Thực ra buổi đi chơi này hằng năm đều tổ chức, các bạn học cùng nhau ra ngoại ô thăm thú, nướng cá, leo núi… mục đích để làm giảm bớt áp lực học hành. Vì thế những người tham gia ngày hôm đó đều phải tắt điện thoại. Mọi người sẽ thỏa sức thư giãn mà không hề tiếp nhận bất kì sự liên lạc nào từ bên ngoài.”

“Ý của em là, cả ngày thứ sáu tuần này anh không thể liên lạc được với em đúng không?” Dung Kỳ chậm rãi gắp thức ăn, không nhìn Tiểu Ái khẽ hỏi.

“Vâng!” Cô gật đầu lia lịa, cảm thấy bản thân lúc này chẳng khác gì học sinh tiểu học.

“Việc này không cần thiết phải báo cáo chi tiết như vậy. Những buổi tụ họp bình thường anh không ngăn cấm em.”

“Hề hề, cũng chỉ vì sợ anh lo lắng nên em mới nói trước như vậy thôi!” Vấn đề nan giải đã được giải quyết, Tiểu Ái dịch chuyển về vị trí cũ, lẳng lặng ăn cơm. Tay nghề của Dung Kỳ thực sự rất khá, không chỉ mang đậm hương vị truyền thống, mà có chút gì đó giống với những món mẹ nấu. Sau khi đến thành phố S, suốt ba năm cô mới về nhà năm, sáu lần. Mỗi lần về, cũng chỉ ở nhà mấy ngày rồi đi, thực sự cũng rất nhớ nhà.

“Anh trai!” Thấy tâm trạng Dung Kỳ hôm nay khá tốt, Tiểu Ái quyết định nói chuyện với anh thêm vài câu: “Anh lần này quay về có dự định gì không? Ý của em là, anh có muốn trở về thăm bố mẹ không?”

Chiếc đũa giữa những ngón tay thon dài của Dung Kỳ bỗng dừng lại, sắc mặt anh lạnh đi. Thấy vậy, Tiểu Ái hoảng hốt vội và một miếng cơm, nào ngờ bị sặc, cô nhoài người trên bàn, ho mãi không thôi. Bỗng bàn tay với lực vừa phải vỗ nhẹ vài cái lên vai Tiểu Ái, rồi một cốc nước được đưa đến, cô vội vã đỡ lấy, uống một ngụm mới bình thường trở lại. Dung Kỳ thấy Tiểu Ái không sao, muốn rút tay lại, nào ngờ bị cô níu chặt tay áo.

“Anh trai…” Tiểu Ái nước mắt giàn dụa ngẩng đầu lên, âm thanh mềm mại, dịu dàng như chú mèo con: “Có phải là anh vẫn trách họ?”

Anh nhìn vào mắt Tiểu Ái, dường như hơi bất ngờ trước câu hỏi của cô, nhất thời không biết trả lời thế nào.

“Bố mẹ rất nhớ anh, mỗi lần gọi điện cho em đều hỏi thăm anh. Lần này biết anh quay về thành phố S, mẹ còn dặn dò em phải ngoan ngoãn nghe lời. Anh! Kỳ thực mẹ rất quan tâm anh, mấy ngày nay đều gọi điện hỏi thăm tình hình của anh, còn nói nếu anh rảnh, muốn anh về thăm họ một chuyến. Dẫu sao cũng đã ba năm nay không gặp rồi, cứ cho là không muốn gặp mẹ, anh cũng không nhớ bố sao?” Dáng vẻ của Tiểu Ái lúc này có thể so sánh với “một chú thỏ trắng lương thiện, thuần khiết”. Cơ hội ngàn năm có một, cô đương nhiên phải tận dụng triệt để. Bất luận anh quay về bao lâu, cho dù chỉ một ngày thôi cũng tốt lắm rồi.

Khuôn mặt tuyệt mĩ của Dung Kỳ dần hạ xuống, tiến sát gần Tiểu Ái hơn một chút. Tiểu Ái đờ đẫn nhìn anh, chỉ cảm thấy cặp mắt màu trà càng lúc càng to, càng rõ ràng. Đôi môi gợi cảm gần ngay gang tấc, vẽ lên một đường cong nhẹ nhàng. Tiểu Ái bỗng thấy tim mình đập mạnh liên hồi. Không phải cô hoa mắt đấy chứ? Anh đang cười sao? Tiểu Ái cơ hồ nhắm mắt rồi lại mở ra, nụ cười vẫn đọng trên môi anh, nhưng chân thực và rõ ràng. Khuôn mặt Tiểu Ái bất chợt nóng bừng lên, rồi không kìm nổi tự đưa lời oán trách bản thân, tại sao đối diện với anh trai của chính mình mà cô lại đỏ mặt thế chứ. Nhưng không thể trách cô được, thực sự là vì người đàn ông băng giá Dung Kỳ này rất ít khi cười. Cô vì thế mà mới cảm thấy không quen cho lắm. Nhưng… sao anh có thể cười với cô chứ? Tiểu Ái còn đang chìm trong nghi hoặc, thì giọng nói lạnh lùng của anh lại vang lên: “Em muốn tiếp tục diễn kịch với anh, hay là ngày mai một mình khăn gói hành lý quay về thành phố Z hả?”

Tóc gáy Dung Tiểu Ái bỗng dựng đứng lên, cô lùi về phía sau tựa như đang trốn tránh quái vật. Kết quả, cả người lẫn ghế đều ngã sõng xoài xuống sàn nhà, cô đau đến mức trào nước mắt. Thân hình cao to dần dần lướt tới. Vì ánh sáng rọi từ phía sau nên cô không thấy rõ nét mặt anh, chỉ cảm nhận một sự lạnh lẽo làm cho người ta nghẹt thở.

“Lần này cho qua. Sau này đừng để anh nhìn thấy màn kịch nhạt nhẽo này thêm nữa.” Đang định xoay người, như bỗng nhớ ra điều gì, anh dừng lại hỏi: “Đúng rồi, hôm nay em rửa bát.”

“Dạ!” Cô bĩu môi khẽ đáp.

“À, còn quần áo của em, đã chất đống rồi đó, cũng nên giặt đi,
<<1...567
Chia sẻ bài viết: SMS Google Zing Facebook Twitter
HomeLượt Xem: 1/
Link:
BBcode:
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Sam Sam đến đây ăn nào - Cố Mạn
» Lần nữa lại yêu - Lệ Thu Huyền
» Trái tim màu hổ phách - Nam Lăng
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
Bài viết ngẫu nhiên
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
» Trái tim màu hổ phách - Nam Lăng
» Lần nữa lại yêu - Lệ Thu Huyền
» Sam Sam đến đây ăn nào - Cố Mạn
*TOP Game Online Miễn Phí Hót Nhất
SEO Reports for truyencb.mobie.in DMCA.com Protection StatusSiteMaps
trang:123456789 10 11 12 13 141 2 3 4 5 6 7

The Soda Pop